Hiển thị các bài đăng có nhãn ngôn tình. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn ngôn tình. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 15 tháng 2, 2014

Loạn Vũ Vấn Thiên Hoa - Chương I - Minh đạo hé, hồng mai e ấp! - (Thượng)



Author: Đông Phương Điểm Trần 

Ánh sáng đập vào mắt nàng, đau nhức! Nàng nhíu nhíu mi hai lần rồi mở mắt. Trong giây lát, nàng ngẩn người "Mơ… sao?" Hiện lên trước mắt nàng không phải là một phòng bệnh nào như nàng vẫn nghĩ, bị ngã như nàng thì đáng ra phải được đưa vào bệnh viện mới đúng nhỉ. Ách,… mà nơi này... nói sao nhỉ? Có chút cổ xưa - à không, phải nói là rất cổ xưa mới đúng. Khung cửa, trần nhà, bàn ghế... ngay cả cái giường nàng đang nằm cũng được khắc khảm công phu, sinh động, hoa lệ. Căn phòng thật lớn với những cột trụ hiên ngang, tất cả làm bằng gỗ lim tốt. Cái giường nàng nằm chếch một góc với bình phong tứ họa đồ thu thủy ôn nhu, phong thanh đạm mạc. Khắp nơi tràn ngập mùi hồng mai thanh thúy. Án thư đối diện giường bài trí tao nhã, cửa sổ phết giấy trắng tinh không khỏi tôn lên vẻ đẹp của khung cửa tinh xảo cùng họa tiết, khắp nơi là đồ họa mai hoa cùng long phụng. Đây chẳng phải phòng ốc của cổ nhân sao. Cái thể loại gì đây? Này như thế nào lại ngụ vào một căn nhà cổ ? Nhưng mà mấy thứ nàng thấy cũng đâu có cũ kỹ bám bụi? Thập phần định chắc là mơ rồi! Nàng vội dụi mắt, lại mở mắt ra, mọi sự vẫn như cũ đem nàng một phen hoảng hồn nha! Lúc này cửa phòng bật mở, một nam tử bước vào: " A~ Ngươi tỉnh?" Nam tử vận bạch y trắng toát, tóc mây đen nhánh theo gió phất phơ, bạch phát quan trên đầu làm tăng phần tiêu sái, tuấn lãng. Thanh sam ngoại bào cũng theo gió lay lay, trên gương mặt ngũ quan như ngọc lại có nét cười vui vẻ, kinh hỉ phảng phất. Một trận gió tung cửa mang theo mưa hoa vào phòng làm nàng không khỏi một phen cảm thán, tâm nghĩ: "Đây chính là ngọc thụ lâm phong trong truyền thuyết đó sao? Thật đẹp nga~"Bất quá người này cấp nàng nhận thức một chuyện kinh thiên địa: ~ chính là nàng, như thế mà đã xuyên qua?
Thấy nàng ngây người, nam tử vội vã chạy đến bên cạnh, tay bưng chén thuốc đặt lên bàn, đoạn lại xoay người đỡ nàng nằm xuống, ôn nhu mà nói:
- Người ngươi mang thương thế, chớ nên vọng động. Đoạn, lại xoay đi.
Nàng bấy giờ theo bản năng nắm tay áo nam tử kia kéo lại. Chỉ là lực tay của nàng cũng không nhỏ nga~ , chẳng gì thì nàng cũng là vô địch toàn thành đệ nhất đẳng đai đen Karate đi, mà trong lúc đột ngột hoảng hốt thuận tay kéo, nam tử kia lại không ngờ tới hành động này của nàng, bị mất thế đứng theo đà mà ngã ngửa xuống cạnh nàng, thanh sam bên ngoài bị lệch khỏi vai. Y nheo mắt nhìn nàng. Cái nhìn làm nàng giật mình nhận ra tư thế bấy giờ của hai người, xấu hổ buông tay, lúng túng. Nhìn dáng vẻ không biết phải làm sao của nàng không khỏi cảm thấy thú vị, trong lòng không kìm được mà muốn chọc ghẹo một phen. Y vươn tay, vuốt khẽ mặt nàng. Những ngón tay thon dài miết nhẹ bờ môi của nàng, miệng nở nụ cười xấu xa.
- Sao, vừa gặp mà đã muốn dụ dỗ ta sao?
Thiên Hoa vốn đang lúng túng chợt cảm thấy bàn tay lành lạnh của hắn vuốt ve mặt mình thì không khỏi rùng khẽ một cái, mặt thì càng ngày càng đỏ, lại nghe thấy tiếng cười xấu xa của hắn, đột nhiên cảm thấy tức. Nàng đã bao giờ đắc tội với cái tên này mà hắn cư nhiên trêu ghẹo nàng? Thế là nàng gạt tay hắn ra:
- Ngươi làm gì thế? Đây là đâu? Tại sao ta lại ở đây? Mà ngươi là ai?
Nàng một lúc hỏi liên tiếp bốn câu, phản ứng cứ như tiểu bạch thố hoảng loạn làm hắn thích thú.
- Không phải sao? Thế sao lại níu kéo ta thế hửm? Vừa nói, tay lại không yên phận mà nâng một lọn tóc của nàng ngắm nghía.
Nàng bị hắn chọc trúng tim đen, hoảng loạn, thầm trách: " Cũng tại cái thói mê trai mà ra đây mà, nghe giọng nói ôn nhu khi nãy còn tưởng hắn là tiểu thiên sứ, ai dè đâu hắn thế lại là đại ác ma." Lúng búng trong miệng:
- Ta... ta... không phải là cố ý...Ngươi trả lời ta đi chứ! Nàng vội tìm cách trốn.
Hiên Vấn nhìn nàng bị trêu đến hồ đồ không biết phải làm sao thấy thật thích thú, định bụng sẽ chọc thêm tí nữa. Song nhìn thấy vẻ mặt ủy khuất của nàng chợt nhớ nàng đang bị thương thì lại không đành lòng. Thế là thu hồi vẻ mặt lưu manh mà nghiêm túc trả lời.
- Ta chỉ lấy thuốc cho ngươi thôi, không cần hoảng loạn như thế. Đây là Hiên Viên Trang, thái ấp của hoàng gia, là hoàng ấp. Còn ta, họ Hiên, tên Vấn. Ngươi ba ngày trước theo tia chớp giáng hạ, ngã từ đỉnh Thiên Phong xuống, ngươi đã hôn mê suốt ba ngày nay, ta cứ tưởng ngươi chết rồi chứ. Sao? Như thế đủ chưa? Còn không buông tay.
Ba ngày rồi sao? Mình nhớ mình chỉ rơi xuống một cái giếng thôi mà, còn Hiên Viên Trang, hoàng ấp gì đó. Cái này tuy là nàng không chắc lắm nhưng Hiên Viên là đế thần cổ đại mà nhỉ. Không phải chứ, cư nhiên như thế mà xuyên qua sao? Lại còn xuyên xa đến như này? Cũng không phải là phim mà a~... Một lời nói của hắn cấp tất cả hi vọng của nàng vỡ như bọt bóng xà phòng. Nàng ngước nhìn tên nam tử trước mặt nghi hoặc. Có khi nào hắn lừa mình không, không chừng đây chính là tổ chức tẩy não buôn người a~. Chợt thấy hắn nhíu mày, hỏi:
- Thế nào? Lại còn không buông tay?
Buông tay? Buông tay cái gì? Theo ánh mắt hắn nhìn xuống. Thì ra nãy giờ nàng chỉ hất tay của hắn ra khỏi mặt mà tay còn lại của nàng chẳng biết tự lúc nào đã nắm chặt ống tay áo kia của hắn không buông. Thế là lại cuống cuồng buông tay, đỏ mặt lần nữa.
Hắn thỏa mãn nhìn phản ứng của nàng, nghĩ bụng: “ Nha đầu này cũng thật hay, mặt thế mà có thể đổi màu một trận hoành tráng nha, hết thất thần xanh xao chuyển sang trắng bệt, rồi lại một màn đỏ trắng xanh loạn thất bát tao! Chính mình nhiều năm như vậy rồi cũng chưa thấy qua biểu tình hứng thú như thế!” đoạn lại xoay đi bê chén thuốc đưa nàng.
- Uống nhanh đi! Thương thế ngươi chưa khỏi đâu?
Nàng lúc này mới để ý, đôi chân và hông đều bị băng bó thảm thương chỉ thiếu cuốn nàng thành xác ướp rồi bỏ quan tài. Bấc giác vươn tay chạm tới chỗ băng bó, muốn chạm vào nhưng chẳng hiểu sao bị một bàn tay lớn hơn nắm lấy, ngăn lại. Hảo lãnh nha! Nàng giật mình ngước mắt nhìn hắn, thủy mâu đậm một tia khó hiểu, đôi mi hắn khẽ giật, nói:
- Muốn chết lắm sao? Đây là miệng vết thương đó! Còn không mau uống?! Vẻ mặt mang chút hàn khí thanh âm nghiêm lãnh của hắn làm nàng cảm thấy mình thật trẻ con, nếu hắn mà là buôn người thì cần gì bày trí nhiêu khê như thế. Mấy thứ trong phòng nàng đã lướt mắt định giá hết cả, nhất định là xa xỉ, giá trị liên thành a~~~~ làm sao mà bọn buôn người lại tốn chi tiêu thế được. Nàng còn là chưa có cái bản lĩnh thế đâu, thế là ngượng ngùng đưa tay nhận chén thuốc, nhấp một ngụm rồi phun ra ~ Thuốc đắng quá a~~~~~~~~.
Hiên Vấn nhanh chóng phản ứng, xoay người tránh được một kiếp, mày phượng nhíu lại.
- Ngươi không uống đàng hoàng lại muốn ám toán ta a~. Hắn dùng âm thanh ai oán mà nói cứ hệt như nàng ủy khuất hắn thật, mang nàng mồ hôi túa lạnh người, thầm mang mười tám đời tổ tông nhà hắn ra mắng một lượt. Nàng nào có cố ý, con người xa lạ này vì cớ gì mà mang nàng trêu chọc tới lui? Chính là thuốc đắng mà… nàng nào giờ có cái trải nghiệm này đâu, thuốc nàng uống còn không phải là thuốc tây cùng bổ thực dược ngon miệng đi...  cái gì ám toán? Cùng lắm chỉ phum tí thôi mà, hắn sẽ không là một tên phiến khích đi?
-Ai... Ai... ám toán ngươi! Nàng đây tự biết mình đuối lý, vẫn bướng bỉnh. Chỉ là tu vi chưa cao da lại quá mỏng, không nhịn được mà ửng lên một tầng hồng nhạt mê hoặc.
- Vậy ngươi còn không muốn tự uống là muốn ta mớm à? Hắn nhìn thấy vẻ đẹp của đóa mai kiều diễm kia không khỏi thích thú, lại giở giọng lưu manh, khóe miệng vẽ nên một đường cong bất hảo.
Nụ cười này của hắn đem nàng sợ thất kinh, thầm than không ổn, vội hoảng hốt chịu đắng bê thuốc lên nuốt xuống.
Hắn hài lòng chỉnh lại y phục rời giường tiến đến cái ghế bên cạnh, chậm rãi uống trà, nhìn nàng. Đợi nàng uống hết bát thuốc, hỏi:
- Ta đã trả lời ngươi rồi. Còn ngươi, từ đâu đến đây? Tên gì? Tại sao lại có dáng vẻ quái lạ như thế? Mà sao lạ rơi từ trên trời xuống như thế?
- Ách,... ta~...a~ ta là Thiên Hoa. Hạ Vũ Thiên Hoa... Nàng nói gì bây giờ, nói mình là từ thế giới khác tới hay từ tương lai xuyên qua? Làm sao mà có ai tin cho nổi, là nàng thì nàng sẽ cho người lảm nhảm những thứ này là bị điên đi. Bất quá đã thực sự trải qua, nàng không muốn cũng phải tin a~~~~ Mà quái lạ, chỗ nào? Nàng lại nhìn khắp người, nàng bây giờ tóc uốn nhẹ gợn sóng ôm trọn khuôn mặt, màu tóc hạt dẻ, một thân áo sơ-mi tuy rách rưới một chút nhưng chung quy được băng vải quấn lại nên cũng không thấy có gì hở hang đi, quần Jean gọn nhẹ tuy rách bẩn có những chỗ máu văng lên đã hóa nâu quỷ dị, nhưng như thế chính là có nét hip hop, bụi giang hồ cá tính nha~ nàng thích,.. quái ở chỗ nào, à mà so với cổ nhân nữ tử thì chắc đúng là hơi lạ nhỉ. Nhưng nàng lại không biết tiếp theo phải nói thế nào. Chợt thấy quá im lặng, theo bản năng mà ngước nhìn lên người kia thì thấy hắn cũng chăm chú quan sát mình làm nàng không khỏi cảm thấy mất tự nhiên... .


Thứ Tư, 12 tháng 2, 2014

Loạn Vũ Vấn Thiên Hoa - Chương Mở Đầu - Hồng Mai Vấn Hiên tình thấu tỏ?


Author: Đông Phương Điểm Trần 


"Đinh đang, đinh đang..." theo từng nhịp bước chân những thanh âm nhỏ bé của chuông bạc trên cổ chân ai đó khẽ ngân, cứ thế đinh đinh đang đang vũ khúc âu sầu. Ánh tà dương mờ mịt trong màn mưa bụi lẽ ra trở nên rất thơ mộng lại vì tâm tình của nàng mà thành ra lạnh lẽo. Nàng ngồi đó lẩm nhẩm giai điệu quen thuộc trong vô thức, giai điệu mà hắn dạy nàng... . Tiếng đinh đang mỗi lúc lại gần lại xa, nàng nheo mắt ngắm kẻ kia. Y đang múa điệp mộng hoa vũ trong màn mưa, dáng vẻ cô đơn ấy chợt làm lòng người tê tái. Bóng lưng kia theo ánh kiếm mà múa, thân ảnh kia chớp nháng như bay như lượn làm nàng nhớ về quá khứ. Năm ấy hắn cũng múa điệu vũ này trong mưa, bất quá chỉ là khi ấy hắn vẫn cười, nụ cười chân thuần, mạnh mẽ và toả ánh dương quang xinh đẹp. Chuông bạc trên chân y kia là chính 
tay nàng đeo lên. Mọi thứ tựa hồ chẳng có gì đổi thay nhưng lại xoay vần như thế, tiếng chuông kia giờ chỉ còn là mất mát, tuyệt vọng thoảng cùng nỗi đau thương mơ hồ còn nhân ảnh hắn cũng chỉ mãi là trống vắng mà thôi.
Nghĩ đến đây nàng nhếch mép cười ảm đảm, dứt khoát đứng dậy thẳng bước về phía hắn mà cất cao giọng hát.
"Thiên hoa loạn vũ,
Tình ta như điệp mộng,
Nhân ảnh mông lung,
Sa vũ lâu có còn nơi đó?!
Người đi, kẻ ở,... biết đâu là nơi tương phùng,
mộng tiên duyên ai người hiểu thấu..."
Hiên Vấn sững người, dừng múa kiếm lại, y hoang mang phát hiện nàng đang hiên ngang trong mưa, bất chấp hướng về hắn mà hát. trong đầu hắn chợt hiện lên những ảnh hình hoa mộng của tháng ngày xưa cũ, một tia nhói đau khó hiểu xẹt qua tim hắn. Hắn do dự đưa tay về phía nàng rồi lại ngẩn ngơ buông xuống. Hắn chỉ có thể thả được một tiếng: "Ngươi..." rồi lại không biết nói gì nữa. Nàng bắt gặp ánh mắt cùng cử chỉ ấy nơi khoé mắt cũng chẳng để tâm mà cứ tiếp tục cất giọng, thanh âm cao vút, trong trẻo
 kia lại ẩn hiện một tầng băng lãnh cứ giày xéo lòng hắn:
"Hỏi trời cao,
Khả dĩ, khả dĩ,... sao lại làm thiên hoa loạn vũ
Hồng trần vương lắm bụi,
Quan đạo quá quanh co,
Thế sự khôn lường, làm sao còn thệ nguyện?
Chuyện cũ xưa lời ca còn cất tiếng!
Bất chấp thế sao? Bất chấp thế sao?..."
Đúng, nàng là đang bất chấp. Nàng đã bất chấp rồi. Nếu đã do nàng khởi xướng thì mọi thứ cũng nên từ nàng kết thúc đi. Nàng hát xong lại cười, cười từ nhếch mép lạnh lùng ảm đảm đến cười to thành tiếng, cười đến mắt cay cay cứ như đem hết mọi sự vào tiếng cười ấy rồi dùng nước mưa rửa sạch. Nàng cười đến điên dại, cười đến sắc bén. Tiếng cười nhọn như lưỡi dao đâm tận tim cả nàng cả hắn. Cười đến hắn không chịu nổi, khó chịu nhìn nàng.
- Ngươi lại muốn làm sao nữa?
Nàng ngước mắt nhìn hắn. Hắn không rõ trên gương mặt kia là mưa hay nước mắt?! Rồi lại cười mà cất tiếng:

- Sao? Giờ ngay cả đến ta cười cũng lại làm huynh khó chịu ư?
- Ta... Hắn chỉ có thể giương mắt lên nhìn nàng, một câu cũng thốt không xong.
- Ta biết,... biết huynh rất hận ta, hận ta lừa huynh như thế, hận ta chia cách huynh và Tiếu Nhi của huynh, hận ta lại vì thế cục thế này mà không thể đem ta ra mà xả hận, hận ta cướp đi những tháng ngày tự do xinh đẹp của huynh, càng hận ta chặt đi đôi cánh của 
huynh, hại huynh như thế... lại mất đi dũng khí đối diện sự thật, đối mặt với ta.Nàng càng nói càng bình thản, càng nói lại càng nhuốm hết đau thương vào mắt. Thượng thiên kia càng ngày mây mưa càng vần vũ, lại càng nặng hạt, quật đập không thương tiếc về phía cả hai. Ánh tà dương tịch mịch kia sớm đã không còn mà trên cái nền ấy lại loé lên một tia chớp kèm tiếng sấm rền vang, cơ hồ hắn thấy cả người nàng run rẩy trong ánh xanh kì dị ấy.
Hắn trân mắt nhìn, càng nghe càng không chịu nổi. Đúng như nàng nói, hắn buồn bực, hắn khó chịu, hắn không dám đối diện, cũng không đủ dũng khí,... nhưng 'hận' ư? Hắn có hận nàng không? Nàng đối hắn như thế... hắn không biết, thực sự không biết! Đang trong lúc hắn không biết phải xử sao thì người đối diện hắn đã rút nhuyễn kiếm bên hông ra. Hắn ngẩn người, nàng định giết hắn sao? Vậy cũng tốt, cũng coi như là một giải thoát, cuối cùng hắn cũng buông bỏ mà an an ổn ổn nhắm mắt ngủ một giấc không cần tỉnh lại. Nghĩ thế, hắn nhắm mắt lại,
 bình thản chờ nhuyễn kiếm kia cắm vào lồng ngực mình. Tiếng gió mưa rít gào bên tai, một đao hàn quang loé lên, nhưng cơn đau hắn chờ không thấy đâu. Hắn ngạc nhiên mở to mắt, cũng vừa lúc tiếng chuông bạc rơi xuống, thôi kêu đinh đang nữa mà chỉ còn một tiếng "leng keng". Vòng dây đồng tâm nàng kết bị xả đôi, hắn cứng người lại, thấy có gì đó vừa tuột khỏi tay mình mà lồng ngực lại chợt nhói lên từng chặp.
Lúc ấy, nàng lại cười mà nói: "Trả lại đôi cánh cho huynh, nếu huynh muốn báo thù, ta sẵn lòng đáp lại". Mưa ướt đẫm người nàng, Diễm thanh y cùng bạch sa trên ngư
ời bị mưa làm sũng nước. Mái tóc như tơ hắc thiên tằm kia bết cả vào gương mặt nhỏ diễm lệ giờ đã trắng bệch, không biết vì tâm lãnh hay thân lãnh?!
Nói xong, nàng quay lưng lại dấn bước tiêu sái tựa hồ chẳng có gì còn có thế níu kéo nàng.
Còn lại hắn trong sân, biệt viện bé nhỏ kia cùng hồng mai đỏ rực ngày nào bị bỏ lại. Tâm tư hắn rối như tơ vò, rối đến nỗi hắn chỉ còn biết đứng ngây người ra mà tự hỏi: " Rốt cục là tại vì sao mà nàng và hắn lại đến nông nổi này? "